Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

Thơ TẾ HANH

VU VƠ

 Những ngày nghỉ học tôi hay tới
Đón chuyến tàu đi, đến những ga
Tôi đứng bơ vơ xem tiễn biệt
Lòng buồn đau xót nỗi chia xa


Tôi thấy tôi thương những chiếc tàu
Ngàn đời không đủ sức đi mau
Có chi vướng víu trong hơi máy
Mấy chiếc toa nặng đầy khổ đau


Bánh nghiến lăn lăn quá nặng nề,
Khói phì như nghẹn nỗi đau tê,
Lâu lâu còi rúc nghe rền rĩ:
Lòng của người đi réo kẻ về.


Kẻ về không nói bước vương vương
Thương nhớ lan xa mấy dặm trường
Lẽo đẽo tôi theo về bước họ,
Tâm hồn ngơ ngẩn nhớ muôn phương.
 


Thứ Hai, 8 tháng 7, 2013

"ĐỪNG TƯỞNG .GỪNG CÀNG GIÀ CÀNG CAY..."

Thanh Dạ
----------


Gừng càng già càng cay phải không?

Bực mình làm chuyến tới tỉnh Đông:
Dăm lão bảy mươi run run đứng,
Vài bà sáu chục lẩy bẩy trông.
Họ bảo :cụ này gần kiệt sức
"Gảy" gần nửa buổi chả thành công!
(HÓA RA HẠ CẤP BẤT TUÂN Ý)

Bác DỰ (NGUYỄN  DUY) quả bốc đồng! 

   Chim công múa.


 Sức xuân.



 Em đáng yêu chưa!



 GỪNG GIÀ.



 VỪA NẤU ĂN VỪA SUY NGẪM.

Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2013

ẢNH NHẶT VỀ





PHẢI NHƯ THẾ CHỨ!

ĐƯỜNG CÀY ĐẢM ĐANG.


 Sự no đủ.


 ANH YÊU EM LẮM!


 CÁC BẠN GÁI TÒ MÒ.


 GIẾNG LÀNG.






THIẾU NỮ Ả RẬP.




NHỮNG  BỂ CÁ CẢNH CỦA DÂN CHƠI SÀNH ĐIỆU.





Thứ Bảy, 6 tháng 7, 2013

Hơi láo,HN đã viết nối...

Xin dành ít phút xem phim hoặc đọc truyện giải buồn...

Hồng Nga bán rau rong xin kính mời các cụ,các bác,các anh chị.

TRUYỆN CÂU CỰC NGẮN:


Đêm Bình Lộc. Trăng thượng tuần lên cao. Sương bàng bạc. Gió núi. Lạnh. Ngoài vườn trái sầu riêng rụng. Độp, độp. Hương sầu riêng tỏa.Thơm lừng. Tắc kè kêu.Troóc, troóc. Tiếng cuối ngân rung tờ-roóc, tờ-roóc..kè.Tân thao thức.
Hiền hỏi: Không ngủ được à?
Không ngủ được!
Vì sao?
Nhớ!
                                        **
Ký ức hiện về. Sài Gòn hoa lệ. Cha còng lưng trên chiếc xích lô. Mẹ tất tả chạy chợ. Chỉ vì hai đứa con: Tân và Tần. Tía nói đặt tên Tân mong đổi đời.Lấy mới dụt cũ. Cực sang sướng.Tía bảo đặt tên Tần. Con gái phải tần tảo.
Lao động cật lực.Đủ miếng ăn, cái mặc. Đủ tiền trường cho Tân vào Pétrus Ký. Tần học đến lớp Đệ thất.Nghỉ, chạy chợ với má.
Con đường Hiền Vương.Nhiều cây cổ thụ.Trưa hè.Nắng. Nóng.Ngồi nghỉ trên rễ cây bàng. Trường Marie Curie. Tan học. Một nữ sinh. Hỏi: Mệt à? Đáp: Nóng quá. Mệt. Nghỉ tạm!
Hai người về cùng đường.Quận Nhất. Hiền, tên cô gái hẹn. Ngày mai gặp lại! Tân bịn rịn. OK! Ngày lại ngày. Con đường thân quen. Bóng hai người đổ dài. Lúc sớm nắng lên. Lúc chiều buông xuống. Bắt đầu thương và nhớ.
Tân đỗ tú tài. Cả nhà mừng vui.
 Người hiến binh tới.Lệnh tập trung quân dịch. Tía má,em Tần lo lắng. Buồn thúi ruột. Chia tay gia đình.Quân trường Thủ Đức.Chín tháng. Làm quen súng đạn. Lăn lê bò toài. Mặc đồ rằn ri. Đeo lon chuẩn úy. Ra trận. Xuân Lộc xa. Đầu tháng Tư. Về Tiểu đoàn 3, sư 18.Tướng Lê Minh Đảo chỉ huy.
 Mười ngày đầu.Đào công sự. Chưa giao chiến. Mong đừng đánh nhau. Ngày 12 đáng sợ.. Súng ba bên bốn bề.Trên trời máy bay.Gầm rú.Dưới đất. Xe tăng bò lổm ngổm.Đại bác nổ. Súng to, súng nhỏ nổ. Khói lửa ngút trời. Chưa quen mùi thuốc súng. Sợ, sợ quá! Sợ đến tè ra quần.Lợi dụng lúc tối trời. Thừa cơ bỏ trốn. Không biết đường. Nhắm hướng rừng. Đi. Đi riết. Trận địa xa rồi. Thoát.
                              ***
Rừng. Bạt ngàn cao su.Đói.Bẻ trộm chôm chôm.Nhổ mấy củ khoai lang. Ăn. Khát. Vục nước suối. Uống. Đêm về. Rét. Không dám bật quẹt. Muỗi nhiều vô kể.Sáng gặp tốp phu cạo mủ. Họ hỏi: Đào ngũ à? Đáp: Dạ phải. Họ cho áo quần. Thay bộ đồ lính. Yên tâm khỏi chết.
Thêm ngày nữa đáng nhớ. Ngày 21 Tháng Tư. Phu cạo mủ loan tin: Xuân Lộc thất thủ Tiếng súng xa dần. Mạn Sài Gòn.Ầm ầm tiếng súng.Ruột nóng như lửa.Lo cho tía má. Lo cho em Tần.Liệu có sao không?Có chìm trong biển máu?
Ngày 30 Tháng Tư.Giải phóng Sài Gòn.Giải phóng miền Nam! Đặc biệt mừng.Đặc biệt vui.Mừng vui quá.Hết chiến tranh!
Dân bảo: Ra trình diện đi! Nghe lời. Đến Ban quân quản. Ban đóng ở Long Khánh.Ông Giải phóng quân đưa tờ giấy. Khai: Họ tên Phan Minh Tân. Quê quán Quận Nhất, Sài Gòn.Tuổi 19. Văn hóa Tú tài. Chức vụ chuẩn úy.Thuộc lực lượng Quân lực Việt Nam Cộng hòa.Khai thêm. Đào ngũ đêm 12 tháng Tư năm 1975.
Không bị giam.Sáng nào cũng trình diện.Về lại Bình Lộc. Ở nhờ nhà cũ. Phu cạo mủ tốt bụng.Ngày 3 Tháng 5. Có giấy gọi. Ban Quân quản đưa tờ lệnh.Được tự do.Cho về quê cũ.Đến nhà.Gia đình yên hàn. Gặp tía ,tía mừng. Má mừng rồi khóc. Tần vui như đứa trẻ. Chiến tranh đáng nguyền rủa. Từ nay lo mần ăn.Mừng khôn xiết.
Đến thăm Hiền.Ba má Hiền vui.Khen Tân thật thà.Con đường Hiền Vương.Sóng bước bên nhau.Kỷ niệm tràn về.Tình yêu học trò.Trong trắng,hồn nhiên.Sài Gòn thay áo mới.Thành phố Hồ Chí Minh.Nắng lên phía Nhà Rồng.Trời xanh trong.Những cơn mưa đầu mùa.Mát, dễ chịu.Hiền lo năm học tới.Chưa xong lớp 11.Làm sao đây.Tân cũng lo.Thi vào đại học. Nhà nghèo.Liệu có đủ sức.Tương lai ?
 Ngày 15 Tháng 5. Lễ mừng Đại thắng.Sài Gòn rợp cờ hoa.
Đi dự mit-ting.Hân hoan.Hiền cũng có mặt.Hai đứa cùng đội ngũ,Thanh niên Quận Nhất.Hăng hái, nhiệt tình.Hô vang khẩu hiệu Việt Nam muôn năm!.Hòa bình muôn năm!
                                        ***
Đất nước còn khó khăn.Sài Gòn đông dân.Đi kinh tế mới.Tía má nghe Tân chọn Bình Lộc. Gia đình Hiền cũng chọn Bình Lộc.  Vượt qua hoàn cảnh. Ổn định chốn mới.Dựng nhà tạm.Cột cây rừng.Mái tôn cũ. Phát rẫy.Khai hoang.Trồng mì, trồng lang.Cả nhà lăn lưng làm việc.Hai gia đình thăm nhau. Sau mấy mùa rẫy. Tân và Hiền thành đôi. Tần đi Thanh niên xung phong.Xuyên Mộc Bà Tô.Thỉnh thoảng thư về.Mạnh khỏe,bình an.
                                        ***
Năm 1980.Hiền sanh con đầu lòng.Tên thằng Hai.Tía bảo đặt tên Bình.Phan Hòa Bình.Bình để nhớ Bình Lộc.Quê mới.Góc vườn mới.Trồng cây sầu riêng.Cây cũng có tên:Bình.Năm thứ ba bói quả. Hiền sanh con gái.Má đặt tên là Lộc. Lộc trời ban phát.Để kỷ niệm Bình Lộc.Trồng thêm cây sầu riêng.Tên cây là Lộc.Lần hồi cuộc sống khá lên.Vườn có hai chục cây sầu riêng. Thêm dăm chục gốc chôm chôm. Hơn mẫu rẫy. Mùa nào cây ấy.Lúa, bắp đầy bồ. Heo gà đầy sân. Bình đi học. Lộc đi mẫu giáo.
Lao lực,tía bệnh rồi mất.Nhà thiếu tía trống vắng Giờ phút lâm chung.Tía trăn trối. Hãy yêu thương nhau.Các con trông nom má.Tía thương thằng Bình,con Lộc.Má buồn.Má cũng đổ bệnh.Cuối năm má theo tía.Bên kia thế giới.Tía má trùng phùng. Một năm hai đại tang. Tân muốn khuỵu. Phải đứng lên.Còn vợ,còn con.Phải sống!
 Việc nhà Hiền gánh vác.Nương rẫy Tân lo liệu.Thuận vợ, thuận chồng.Được mùa liên tiếp.Trái cây được giá. Lúa bắp được giá.Làm nhà mới.Tường gạch, mái tôn.Rộng rãi thoáng mát.Có nơi cho Bình học bài.Có chỗ cho Lộc vui chơi.Bình Lộc miền đất mới. Sống được. Dân các nơi kéo về.Bắc có,Trung có.Miền Tây cũng nhiều. Ngày càng đông vui.Rừng núi không còn hoang vu.Những mẫu vườn sum suê.Sầu riêng và chôm chôm.Đặc sản Long Khánh.
                                        ***
Tân hôn nhẹ má Hiền. Hiền bảo: Anh xem thư thằng Bình chưa? Thư gửi từ Cali. Coi rồi.Mừng lắm.Hình thằng Long con Bình .Giống nội Tân.Học giỏi.Em nó, con Khánh.Giống bà nội. Xinh đẹp. Giỏi giang.Cảm ơn Trời Phật!
Hiền ôm chồng.Tha thiết mặn nồng.
Khổ tận cam lai.
.Gà gáy canh tư.
Đường chân trời.
Bình minh lên.
Trời hửng.
 Ngày mới!
                                      Xuân Bảo

_______________________________________


                                                                           HỒNG NGA  tục biên. XUÂN BẢO nhuận sắc.
Đường chân trời.
Bình minh lên.
Trời hửng
Ngày mới!
          ** Bình đi du học là do tiền mồ hôi nước mắt của ông bà nội và ba má nó cần cù tạo dựng khi đi kinh tế mới..Sang Hoa Kỳ,Bình học giỏi.Ra trường có công việc làm ngay và thu nhập khá.Bình quen cô gái tên Xuân, học lớp dưới Bình hai năm, con một sĩ quan sang Mỹ theo diện H.O.Và khi Xuân ra trường thì hai người làm lễ cưới.Bình có thư về mời ba má sang dự.Vé máy bay khứ hồi Bình lo, nhưng vì ông bà ngoại đang ốm nên ba má không đi được. Thỉnh thoảng vợ chồng Bình gửi tiền về.Tân Hiền vốn chắt chiu nên chẳng bao lâu cơ ngơi ngày càng mở rộng.Phát triển nương rẫy.Giàu có hẳn lên.
         ** Mười năm sau.Thế là đã sang năm 2023. Bình 43 tuổi.Vó câu qua cửa sổ cũng không nhanh bằng thời gian trôi.Cái tuổi trên tứ thập nhi lập, Bình chín chắn và thành đạt.Ở Hoa Kỳ hắn mua trang trại, có nhà ở Quận Cam.Vợ con đề huề,sung túc.Bình là lớp người mới của Tiểu Sài Gòn.Hắn xa lánh lớp người sang đây từ trước, ngoại trừ bố mẹ vợ.
         Ma xui quỷ khiến thế nào ấy.Nó ngán cái bang Cali.,ngán cái “thế giới tự do”.Ngán là đúng. Mẽo nhiều tiền,ít anh hùng.Mình ít tiền nhiều anh hùng.Mình thì “ra ngõ gặp anh hùng”.Bọn thù địch xuyên tạc “ra ngõ gặp tham nhũng”. Láo, láo toét! Vậy nên Bình về nước.Cơ ngơi ở Hoa Kỳ giao lại cho vợ con trông coi.Thằng Long,con Khánh cũng đã lớn khôn.Bình yên tâm.

        ** Việc đầu tiên,Bình tìm mua một khoảnh đất rộng, nơi bố mẹ hắn sinh cơ lập nghiệp ngày đầu.Hắn thuê kiến trúc sư thiết kế cái biệt thự vừa mang dáng dấp cổ điển Pháp, phong cách Normandie, lại vừa mang nét kiến trúc Đông phương, chủ yếu là làm nơi thờ phụng tổ tiên.Thợ thầy khẩn trương thi công ngày đêm.Chẳng mấy chốc mà hoàn    thành. Lễ tân gia được tổ chức long trọng. Đại diện chính quyền, đoàn thể,bạn bè cũ,bà con xóm giềng…đến dự đông vui.
          ** Hắn rủng rỉnh đô la. “Tiền là tiên là phật…”,không biết đúng sai ra làm sao? Bình về nước chưa đầy một năm mà tiếng tăm đã vang lừng. Hắn tung tiền như vãi trấu: làm công tác từ thiện,giúp quỹ xóa đói giảm nghèo,ủng hộ khuyến học… Đặc biệt hắn tặng địa phương một ngôi trường tiểu học, nơi bố mẹ hắn đã sinh ra thằng Bình lem luốc ngày nào.
         Ở Mỹ, Bình đã quen với công việc quản trị trang trại. Về nước, hắn đem những kinh nghiệm đã thu hái được vào việc kinh doanh.Hắn mua hẳn một khoảnh rừng rộng hơn 5 hecta cạnh con suối. Hắn lập 7 trại nuôi gà,mỗi trại nuôi hơn hai chục ngàn con.Qua mấy đợt đại dịch H5N1,gà của Bình chẳng hề hấn gì.Lãi to.Chung quanh các trại gà,Bình trồng cây lưu niên ăn trái và tre tàu lấy măng.Sẵn phân gà hắn quy hoạch một vùng trồng ớt.Ớt bón phân gà cay xé lưỡi, bán rất chạy.Lại lời lớn. Người nông dân bán đất để rồi trở lại làm thuê cho Bình ngay trên mảnh đất của mình. Nghịch lý. Chua xót.

         ** Vợ chồng Lộc,em gái Bình từ Định Tân về được Bình giao trông coi  nhà hàng Nhũ Tiên.Nhũ Tiên tọa lạc trên một quả đồi thoai thoải,có con suối bao quanh.Bình thân chinh ra Huế tìm mua hai khung nhà rường cổ,giá hơn mười tỷ đồng để làm hai sảnh .Bên trong nhà hàng xây dựng nhiều công trình mang phong cách ba miền Bắc Trung Nam.Nơi đây còn được dùng làm nơi tổ chức hội nghị và sự kiện của thành phố.Nhũ Tiên là niềm tự hào của thành phố mới Khánh Long.Restaurant & Dancing NHUTIEN là nơi lui tới của các quan chức.Những ngày thứ bảy và chủ nhật,xe  ôtô đủ màu, đủ biển số nườm nượp chạy về.Có  các em chân dài dập dìu vào ra. Những cô người mẫu thướt tha khoác tay các đại gia. Tiền vào túi Bình như nước sông Đồng Nai.Quả là số đỏ!
Hai kỳ bầu cử Hội đồng nhân dân,Bình đều đắc cử với số phiếu rất cao.Có một điều hết sức may mắn đối với Bình là hắn không ngờ cái cậu học trò ngồi cùng bàn hồi học phổ thông giờ đây đã là một cán bộ chủ chốt của tỉnh.Tình bạn thời để chỏm ngày càng gắn bó.Không quên bạn cũ,ông bố trí cho Bình vào ngành công an.Nhờ tài mẫn cán và khéo mồm khéo miệng từ một anh thiếu úy dần dà và cũng phải nói thật là nhanh lên thiếu tá rồi trung tá trưởng phòng.
          ** Những người dân xin cấp hộ chiếu trố mắt: Thằng Bình. Ớ! Thằng Bình ,con lão Tân. Chính chữ ký của nó nằm đè lên một phần ba cái triện tròn đỏ chói,phía dưới có mộc chức danh:Trưởng phòng quản lý xuất nhập cảnh và họ tên Phan Hòa Bình.
     Oai! Khổ tận, cam lai!
                               **
    Lạ! Giữa mùa hè lại có gió bấc. Gió bấc ảnh hưởng cả đến các tỉnh miền Nam này.
.
                    Tiếng còi rú ầm ĩ.Dân nháo nhác.Cháy đâu thế? Không.Đoàn xe sơn xám có dòng chữ hai bên hông “Police” đỗ trước biệt thự của Bình.Từ trên xe những người mang sắc phục công an lăm lăm súng trên tay. Túa xuống. Nhà Bình bị vây chặt.Vài giờ sau, mọi người thấy Bình bị còng tay. Họ đẩy Bình lên chiếc xe bịt bùng. Nghe mọi người kháo chuyện:Nó làm hộ chiếu cho một thằng quan tham, tham ô tiền tấn của nhân dân đang bị luật pháp truy nã.Hắn giúp thằng ấy trốn thoát trót lọt ra nước ngoài.
          Ông bà Tân Hiền vừa qua cái tuổi lục thập như nhi.Cả hai người má tóp,gầy rộc.Lo cho con. Có lẽ lại khổ rồi!Hiền hỏi Tân:Sao lâu lắm rồi không nghe tiếng tắc kè kêu cầm canh? Tân buồn!
        Cam tận khổ lai!
        Mặt trời khuất sau núi.
        Trăng hạ huyền mong manh.
        Có tiếng cú rúc:Cú..cu.cú…
                  Đêm oi bức.
                           Quê nhãn Hưng Yên,Tân Triều quê bưởi.
                                          Mùa mưa năm 2013.
HN và XB

--------------------
 

HỒNG NGA cảm ơn bác XUÂN BẢO bận dăm công ba việc ở hội VHNTĐN còn để ý đến vài câu viết nối đuôi vào bài viết của bác.

Chúc bác luôn BÌNH AN!

------------------------------------

H.N  đã viết nối vào bài của bác X.B :

Đường chân trời.
Bình minh lên
 Ngaỳ mới!      

......
Năm năm sau.Thế là đã sang năm hai ngàn mười tám.Thằng Bình 38 tuổi   tròn. .

Vó ngựa qua cửa sổ cũng không nhanh bằng thời gian trôi.

Ma xui quỷ khiến thế nào ấy.Nó ngán cái bang Cali,nó ngán cái  “thế giới tự do".Ngán là đúng.Mẽo nhiều tiền,ít anh hùng.Mình ít tiền,nhiều anh hùng."Ra ngõ gặp anh hùng".Bọn thù địch nói"ra ngõ gặp tham nhũng".Láo toét! Vậy nên Bình về nước
.

Nó mua hẳn một tòa biệt thự hoành tráng, nơi bố mẹ nó đang sinh sống.

Nó rủng rỉnh đô la.

"Tiền là tiên,là phật",không biết đúng sai ra sao.
Hắn về nước mới mươi tháng.Những người xin cấp hộ chiếu trố mắt: Thằng Bình.Ờ,Bình.Con lão Tân.Chính chữ ký nó nằm đè lên một phần ba cái triện tròn,dưới còn có mộc chức danh:Trưởng phòng quản lý xuất nhập cảnh!

Oai!

Khổ tận,cam lai.

         ***

         Lạ! Giữa mùa hè mà có gió bấc! Gió bấc ảnh hưởng cả đến     các tỉnh miền Nam này   .

Tiếng còi rú ầm ĩ.Dân nháo nhác.Cháy đâu thế? Không.Đoàn xe sơn xám có sơn chữ "Police" đỗ trước biệt thự của Bình.
Từ trên những chiếc xe, công an lăm lăm súng trên tay.Túa xuống.Nhà Bình bị vây chặt.         
Vài tiếng sau,mọi người thấy Bình bị còng tay.Họ đẩy Bình lên chiếc xe bịt kín.

Nghe mọi người kháo nhau: nó làm hộ chiếu cho một thằng tham ô tiền tấn của nhân dân .Giúp thằng ấy đi nước ngoài.

Vợ chồng Tân, Hiền chưa nhiều  tuổi.Cả hai má tóp.Lo cho con.Có lẽ lại khổ rồi.

        CAM TẬN  KHỔ  LAI!

Mặt  trời đã khuất sau những rặng núi sau nhà.
Một đêm dài oi bức bắt đầu. 


                                              HỒNG NGA- HưngYên quê nhãn.

"Hitler giận vì Bụi Đời Chợ Lớn bị cấm chiếu. "


http://xuanbaohanoi.blogspot.com/

"Nhà thơ Tú Sừng tên thật là Nguyễn Xuân Bảo và các bút danh Xuân Bảo, Trực Ngôn … một thời lừng lẫy trên văn đàn Hà Thành trước năm 1975 và Đồng Nai sau ngày Giải phóng hoàn toàn Miền Nam đến nay."

Bác Xuân Bảo sinh ngày 16-1-1935 tại Huế,quê:Triệu Phong,Quảng trị,hiện trú tại Biên Hòa-Đồng Nai. 

Hồng Nga xin giới thiệu vài bài / đoạn/ thơ của bác:
***


                        VỀ BÌNH LỘC CÙNG EM
Theo em về Bình Lộc
Chiều thoảng hương sầu riêng
Nắng tràn màu lục diệp
Lòng thanh thản bình yên.
Về quê em Bình Lộc
Chân chất miền thôn trang
Rộn ràng sân Hợp tác
Chôm chôm trái chín vàng
Về cùng em Bình Lộc
Ngói mới đỏ sân trường
Tung tăng đàn em nhỏ
Nụ cười sao thân thương
Chiều nay về Bình Lộc
Mãi nhớ một con đường
Ta từng đi trên đó
Với bao niềm vấn vương
                              Chiều hè Bình Lộc, 2013
                                         Xuân Bảo
----


Miếng trầu cánh phượng em trao
Nhớ về Kinh Bắc ngày nào bên em
Tiên Du bàng bạc sương đêm
Cho câu Quan họ ướt mềm môi ai
                (Miếng trầu cánh phượng)
----


Côn Sơn mờ mịt giữa trùng khơi
Nghĩa địa Hàng Dương đứng giữa trời
Ngắt cánh hoa tươi cài mái tóc
Ngàn năm chị Sáu tuổi đôi mươi
                                       (Bất tử)
----


Thương quá một màu hoa phượng tím
Tím một hoàng hôn trong mắt ai
Say mãi tình em chân trời tím
Xa nhau tím cả một bờ môi
 ----


Ánh dương rắc hạt sáng đường trần
Én vẽ trời xanh nét nét xuân
Lạc bước thi nhân vào cõi mộng
Hài in lối cũ gót giai nhân
                              (Nét xuân)
________________________

Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2013

"MUA VUI CŨNG ĐƯỢC MỘT VÀI..." CHỤC GIÂY!!!




Thiếu tá CSGT hiếp dâm nữ doanh nhân ngay trên ô tô

Ngô Tuấn Dũng, khi đang là thiếu tá CSGT thuộc Công an tỉnh Hải Dương, đã có hành vi hiếp dâm nữ doanh nhân 32 tuổi ngay trên chính chiếc xe ô tô Toyota Fortuner của nữ doanh nhân này.


TAND tỉnh Quảng Ninh vừa đưa ra xét xử vụ án hình sự bị cáo Ngô Tuấn Dũng (SN 1974, trú tại Trương Mỹ, phường Phạm Ngũ Lão - TP Hải Dương), nguyên thiếu tá Phòng Cảnh sát Giao thông Bộ-Sắt thuộc Công an tỉnh Hải Dương, phạm tội hiếp dâm nữ doanh nhân Vũ Thị Kim Luyến (SN 1980, trú tại xã Minh Tân, huyện Kinh Môn - tỉnh Hải Dương).   Theo cáo trạng của Viện KSND tỉnh Quảng Ninh, trong quá trình làm nhiệm vụ, bị cáo Dũng có quen biết chị Luyến.  
hiếp dâm
Nguyên thiếu tá CSGT Ngô Tuấn Dũng trước vành móng ngựa 
Đến trưa 29/8/2012, đang hát karaoke cùng bạn ở nhà hàng Long Hải ở thị trấn Mạo Khê, huyện Đông Triều - tỉnh Quảng Ninh thì Dũng, lúc này đang là thiếu tá CSGT thuộc Công an tỉnh Hải Dương, đã điện thoại cho chị Luyến mời đến hát nhưng nữ doanh nhân này từ chối.   Ít phút sau, Dũng lại gọi điện xin chị Luyến cho một chuyến xe để chở Dũng từ thị trấn Mạo Khê về đội CSGT ở huyện Chí Linh - tỉnh Hải Dương. Chị Luyến đã đồng ý và đi xe ô tô Toyota Fortuner biển kiểm soát 34M-2858 từ Kim Tân, huyện Kinh Môn đến nhà hàng Long Hải.   Đến nơi, chị Luyến vào hát được 4-5 bài thì mọi người ra về. Dũng bảo để Dũng cầm vô lăng và chị Luyến đã đồng ý ngồi bên ghế phụ. Trên đường, Dũng liên tiếp rủ chị Luyến vào nhà nghỉ ở ven đường để “tâm sự” nhưng bị từ chối.   Khoảng 16 giờ 30 phút cùng ngày, khi đến thôn Đạm Thủy, xã Thủy An, huyện Đông Triều, Dũng lái xe thẳng vào khu vực sân nhà nghỉ Hương Lan và bảo chị Luyến lên phòng để quan hệ tình dục. Lần nữa bị từ chối, Dũng liền khóa cửa xe ô tô rồi nhoài người từ ghế lái sang ghế phụ đè lên người chị Luyến.   Sau đó, Dũng dùng tay hất váy chị Luyến lên rồi xé rách quần ren, quần nịt bụng của chị Luyến và đẩy ghế phụ ngã xuống. Khi chị Luyến kêu cứu và đẩy Luyến ra ngoài thì Dũng liền gí tay vào bên mang tai đe dọa: "Nằm yên không tao bắn chết".   Sợ hãi tưởng thật nên chị Luyến không dám chống cự để mặc Dũng thực hiện hành vi giao cấu. Lúc này, chị Nguyễn Thị Ngọc, là nhân viên nhà nghỉ Hương Lan, đi đổ rác nhìn thấy Dũng đang đè lên người chị Luyến nhưng nghĩ rằng đôi nam nữ yêu nhau đang "quan hệ".   Khoảng 2-3 phút sau, thấy vật gí ở tai trái ấm nên mở mắt ra và thấy đó là tay Dũng chứ không phải là súng nên chị Luyến đã đẩy Dũng ra và nhẩy xuống ghế sau. Không buông tha, Dũng nhẩy theo và định tiếp tục thực hiện hành vi giao cấu nhưng nữ doanh nhân này chống cự.   Dũng sau đó bảo chị Luyến vén váy lên để Dũng… nhìn và tự thủ dâm. Trong khi bị Dũng đè lên người, chị Luyến nói khó thở, bị tụt huyết áp và đòi bật điều hòa trong xe ô tô rồi nhân cơ hội Dũng sơ hở đã tông cửa xe ô tô lao vào nhà nghỉ kếu cứu.   Chủ nhà nghỉ là chị Ngọc cùng nhân viên nhà nghỉ đưa vào phòng nghỉ lấy quần áo cho nạn nhân. Lúc này, Dũng ở trong xe mặc lại quần áo thì anh Nguyễn Hữu Trống, là bảo vệ nhà nghỉ, nhìn thấy.   Ngay sau đó, Công an huyện Đông Triều, Công an xã Thủy An đã có mặt lập biên bản.   Quá trình điều tra cũng như tại phiên tòa, vị nguyên thiếu tá CSGT này đã không thừa nhận hành vi hiếp dâm đối với chị Luyến. Dũng chỉ khai nhận có điện thoại rủ chị Luyến đến nhà hàng Long Hải hát karaoke.   Trên đường về chị Luyến trực tiếp lái xe, còn Dũng ngồi ghế phụ ngủ do say rượu. Khi tỉnh dậy đã thấy chị Luyến mở cửa lao ra khỏi xe chạy vào nhà nghỉ Hương Lan.   Tuy nhiên căn cứ vào các lời khai của bị hại, nhân chứng, Hội đồng xét xử khẳng định Ngô Tuấn Dũng phạm tội hiếp dâm và tuyên phạt bị cáo 24 tháng tù giam.  
Theo NLĐ
------------------------------------------------------------
Cóp từ  http://langhopnamhong.blogspot.com/2013/07/buon-cho-ong-thieu-ta-csgt.html

Thứ Tư, 3 tháng 7, 2013

Gia đình "thanhthuoczvolen"

thanhthuoczvolen .blogsot.com có vài bức ảnh gia đình đẹp.HN cóp về để các bác,các anh các chị chiêm ngưỡng.





Trông "ông ngoại nghiện cháu" còn phong độ chưa?





BÀ nội còn có vẻ ngứa sườn lắm!



Cụ ngoại gần BÁCH NIÊN,quả thật rất GIAI LÃO.

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013

LÃO HÀNG XÓM

Lão thích uống rượu.Lão bảo lão không nghiện,nhưng nếu mỗi ngày không súc miệng dăm chai,lão than phiền:"Nó nhạt mồm nhạt miệng quá".

Người say thì mắt lờ đờ,đi thì chân nam đá chân chiêu,nhưng lão càng uống,mắt lão càng sáng,miệng cười  kha khá...(giống như anh này):




Và hôm nay lão vừa về đến ngõ,lão đã đọc thơ,thơ không hề có mùi rượu:

Cái tội của mình không thể tha

Suốt đời, ta đã ngủ say mà

Đến nay mới tỉnh.Đời bắt tỉnh

Tóc đã bạc phơ,tuổi quá già!

Nghe nói hơn hai chục năm về trước,lão cũng đã là người nhà nước,lão từng du học nước ngoài từ những năm bảy mươi,từng giao du với biết bao ông bà tai to mặt bự.

  Lão nói: cái không khí nơi làm việc xấu (có lẽ hồi ấy không có điều hòa nhiệt độ),nên lão về hưu.

Về hưu ở tuổi bốn mươi nhăm!

ĐỂ CHO ỚT KHÔNG HÉO.



Không chị hoặc cô nào là không thích dùng những quả ớt tươi nguyên,cứng duôi. Khi quả ớt đã héo hặc nhũn nhùn thì không ai muốn dùng cả.

Các cô,các chị thái ngâm dấm ự? Không ngon bằng ớt tươi.

Các cô,các chị đừng nghĩ: cứ nắm mãi trong tay thì nó luôn cứng,luôn tươi! (Thời gian đâu mà nắm mãi?)

H.N mách các cô,các chị cách giữ ỚT MÃI TƯƠI,MÃI CỨNG DUÔI,LÚC NÀO CẦN DÙNG ĐỀU KHÔNG CHÊ VÀO ĐÂU ĐƯỢC:

NHỮNG QUẢ ỚT NHƯ TRÊN,hoặc như thế này:



Hoặc như thế này:


Các cô,các chị hãy cho vào túi ni lon,bọc kín,sau đó bỏ vào ngăn đá trong tủ lạnh.Lúc nào cần dùng,đảm bảo quả ớt vẫn tươi nguyên,không hề héo!


Chúc các cô,các chị thành công trong cách bảo quản ớt.


HỒNG NGA