Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013
Thứ Hai, 17 tháng 6, 2013
ĐẠI HỌC LÀM ĐÉO GÌ.
Hồng Nga tuy ít học,nhưng cũng hiểu thế nào là "văn hóa", HN không thích nói tục.Họ nói thì phải nghe.HN ghi lại (gần như nguyên văn):
Ba bốn thanh niên đến mua rau.Gần trưa nên chợ vắng. Qua câu chuyện họ nói với nhau,HN hiểu là : họ là bạn,đứa học xong đại học,đứa làm việc tự do.
-Mày ra trường chưa?
-Rồi,tao lấy bằng rồi.
-Bằng ghi loại gì?
-Trung bình.
Ồ,học như mày,lúc nào cũng khoe được học bổng hàng năm,sao bằng tốt nghiệp lại ghi "trung bình"?Tốt nghiệp "trung bình" thì thằng đéo nào chả "trung bình"! Xin việc khó đó em ơi!
-Trường tao thi 6 môn,5 môn đều 8,9 điểm,duy có 1 môn được 4,7.Theo quy định,bằng tốt nghiệp của tao là trung bình.
-Sao mày không xin?
-Xin gì?
-Nâng điểm.
-Có người ở giáo vụ nói với tao: nếu thế này em thiệt quá,em xem thế nào.Nhưng tao là con nhà nông,từ bé biết thành thị là gì,lại càng không biết gợi ý của họ.
-Ngu! Thời đại "kim tiền"! Thôi,mày xin việc chưa?
-Có rồi! Tao sẽ vào cơ quan "giám sát giao thông vũ trụ",giá ba chục ngàn đô Mỹ,cỡ 16 cây vàng.
-Nhà mày giầu nhẩy!
-Đâu có,bố tao bán hết ruộng vườn...
-Bao năm thu lại vốn?
-Có người nói: chỉ làm ăn chân chính,lương bình quân 7 triệu tháng,hoặc 80 triệu/năm,sau này còn vợ con,ăn và chi tiêu mọi thứ hết 60 triệu năm,vậy không lâu,cỡ 30 năm sau tao trả hết.
-Ngu! Thậm ngu! Tao có 600 triệu,bỏ ra 50 triệu học nghề,còn 55 triệu,thuê chỗ làm việc và đầu tư trang thiết bị,ví dụ nghề chữa cho chị em hết ngứa sườn! (cậu ta nháy mắt) to con và đẹp trai như mày không làm được ư? Đảm bảo 2 năm sau mày xây nhà!.Mày ngu bỏ mẹ,tao đéo cần học,tao bỏ từ năm lớp 10,tao học nghề,tao làm việc,tích lũy...mày nhìn kia:ngôi nhà 4 tầng ,mỗi tầng 69 mét vuông là của tao.Tao đéo đại học.5 năm mày học,bố mẹ chi bao tiền,nay lai mất số tiền khổng lồ xin việc,ngu thế con ơi!
Bị bạn nói một hồi,cậu "đại học" không nói gì,chỉ cắn môi.Cậu "thất học" bồi tiếp:
-Mày yên trí,mai kia tao sẽ làm giám đốc một sở nào đó
Cậu "đại học " vẫn lặng thinh.
Rồi họ rủ nhau ra quán nước.
Ngồi xó chợ,HN cứ thấy cậu thanh niên thất học kia nói đúng thực tế làm sao!
Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013
Thó về từ nhà chị L.H
Nhiều chú bác anh chị đến nhà H.N,nhưng chưa biết nhà chị LAN HUỆ.Bán xong gánh rau (dạo này đắt hàng),H.N chưa kịp rửa chân tay,sang nhà chị L.H,thấy chị sưu tầm những câu "DANH NGÔN" (không phải là những câu nói ranh ma mà là những câu nói nổi tiếng),nhưng kể ra,giới BÌNH DÂN, giới KINH DOANH,giới CHÍNH TRỊ...(cả GIỚI buôn rau lợn) học theo đều có thể có ích.
HỒNG NGA xin đăng lại sau đây:
***
Một chút suy tư . Một phút suy ngẫm cuộc đời.
...thất thập cổ lai hy"
HỒNG NGA xin đăng lại sau đây:
***
Một chút suy tư . Một phút suy ngẫm cuộc đời.
...thất thập cổ lai hy"
Ngô Phan Lưu
Nhà tôi treo một “lốc” lịch to nơi phòng khách, mỗi sáng thức dậy, tôi gỡ một tờ quăng đi… Khi ló tờ mới, tôi xem kỹ câu danh ngôn nếu có, coi đấy như lời dạy dỗ đầu ngày của các bậc tiền bối ! Không biết ai sao, riêng tôi thấy tâm đắc việc này lắm !
Ví như, sáng thứ 2 tuần trước, ngủ dậy liền đến bóc tờ lịch, tờ mới có ghi câu danh ngôn của Turenne: “Tôi có ý kiến này muốn tặng bạn: Đó là, mỗi khi bạn muốn nói, bạn hãy làm thinh”.
Xem câu ấy xong, tôi ngẫm nghĩ… và thấy có lý, hay lắm. Quá hay đi chứ! Lời khuyên răn này rất xác đáng, đã đúc kết một kinh nghiệm quí báu trong cuộc sống đầy những chuyện khôn lường của lòng dạ con người! Và, ngày hôm đó tôi cẩn ngôn hơn! Tôi chỉ thực hành nửa câu nói ấy mà cũng thấy mình khá rồi! Còn thực hành nguyên câu dĩ nhiên là không nổi! Xin cảm ơn ông hay bà Turenne người nước nào tôi không rõ, đã cho tôi một chút của báu giắt lưng phòng thân trên đường đời gian truân! Tôi không muốn coi tiếp câu danh ngôn của ngày kế tiếp… Ừ, cứ giữ bí mật để đó, vội gì!
Xem câu ấy xong, tôi ngẫm nghĩ… và thấy có lý, hay lắm. Quá hay đi chứ! Lời khuyên răn này rất xác đáng, đã đúc kết một kinh nghiệm quí báu trong cuộc sống đầy những chuyện khôn lường của lòng dạ con người! Và, ngày hôm đó tôi cẩn ngôn hơn! Tôi chỉ thực hành nửa câu nói ấy mà cũng thấy mình khá rồi! Còn thực hành nguyên câu dĩ nhiên là không nổi! Xin cảm ơn ông hay bà Turenne người nước nào tôi không rõ, đã cho tôi một chút của báu giắt lưng phòng thân trên đường đời gian truân! Tôi không muốn coi tiếp câu danh ngôn của ngày kế tiếp… Ừ, cứ giữ bí mật để đó, vội gì!
Đến sáng ngày thứ 3, ngủ dậy, tôi lại gỡ lịch, gặp câu nói của Swift:
“Nổi giận là tự gánh giùm lỗi của người khác!”.
Chí lý ! Dại gì mà nổi giận cơ chứ! Quả nhiên, câu ấy tác động nơi từng sâu thẳm tâm hồn, ngày hôm đó nhiều việc bực mình, mà tôi đâu có thèm giận! Ngu gì gánh lỗi kẻ khác! Lại phải cảm ơn cái ông Swift hay bà Swift gì đó nữa!…
“Nổi giận là tự gánh giùm lỗi của người khác!”.
Chí lý ! Dại gì mà nổi giận cơ chứ! Quả nhiên, câu ấy tác động nơi từng sâu thẳm tâm hồn, ngày hôm đó nhiều việc bực mình, mà tôi đâu có thèm giận! Ngu gì gánh lỗi kẻ khác! Lại phải cảm ơn cái ông Swift hay bà Swift gì đó nữa!…
Rạng đông ngày thứ 4, lại ló tờ lịch ghi câu của Montesquieu: “Phải khóc con người lúc sinh ra, chứ đâu phải lúc chết”.
Chết rồi có phải làm gì nữa đâu mà cực với nhọc! Thế thì cũng chả nên khóc lóc mà làm chi! Ừ nhỉ! Lạ thật! Cái chết đột nhiên giảm bộ mặt khủng khiếp trong tâm tưởng tôi, nói chí tình cũng phải có chút ít tác dụng của Montesquieu mới ra thế! Và, ngày hôm đó tôi nghị lực hơn, yêu đời hơn! Lại cảm thấy mình cứng cáp lên!
Chết rồi có phải làm gì nữa đâu mà cực với nhọc! Thế thì cũng chả nên khóc lóc mà làm chi! Ừ nhỉ! Lạ thật! Cái chết đột nhiên giảm bộ mặt khủng khiếp trong tâm tưởng tôi, nói chí tình cũng phải có chút ít tác dụng của Montesquieu mới ra thế! Và, ngày hôm đó tôi nghị lực hơn, yêu đời hơn! Lại cảm thấy mình cứng cáp lên!
Sang ngày thứ 5, tờ lịch hiện lên câu ngạn ngữ Ba Tư:
“Lưỡi dài thu ngắn đời sống”.
Ôi, quá chất lượng! Dân Ba Tư kinh nghiệm quá dày dặn! Nói lắm chỉ được cái “nguy to”, chỉ được cái “rước họa vào thân”! Còn nhớ trong ngày ấy, lúc nhậu cùng bạn bè, vậy mà tôi cũng ráng tịnh khẩu! Cứ sợ sa vào cái “vạ mồm”!
“Lưỡi dài thu ngắn đời sống”.
Ôi, quá chất lượng! Dân Ba Tư kinh nghiệm quá dày dặn! Nói lắm chỉ được cái “nguy to”, chỉ được cái “rước họa vào thân”! Còn nhớ trong ngày ấy, lúc nhậu cùng bạn bè, vậy mà tôi cũng ráng tịnh khẩu! Cứ sợ sa vào cái “vạ mồm”!
Đến ngày thứ 6, tờ lịch lấp lánh câu danh ngôn khác, thật cao siêu của Villier de l’Isle Adam: “Người nhục mạ bạn, họ chỉ nhục mạ ý nghĩ của họ có về bạn, tức là họ nhục mạ chính họ!”.
Foto:VN Express
Câu này trong tầng sâu là đúng, nhưng thưc hiện quả là thiên nan vạn nan! Lên hàng thánh mới xài được! Tâm đắc lắm nhưng cứ cất yên đấy! Công lực chưa đủ, chờ thời gian nữa hẵng hay!
Foto:VN Express
Câu này trong tầng sâu là đúng, nhưng thưc hiện quả là thiên nan vạn nan! Lên hàng thánh mới xài được! Tâm đắc lắm nhưng cứ cất yên đấy! Công lực chưa đủ, chờ thời gian nữa hẵng hay!
Sáng ngày thứ 7, lại ló câu của Cervantes:
“Ăn to thì di chúc nhỏ”.
Úi cha! Cũng có lý quá! Tôi coi tiếp luôn ngày Chủ nhật xem sao… Đó là câu của G. Herbert: “Ai cũng có một thằng điên trong ống tay áo”.
Trời đất ! Lại cũng quá đúng! Những lúc bưng ly bia, cốc rượu chỗ đông người, trong ống tay áo tôi thường rớt ra thằng điên, thậm chí đôi lúc rớt ra hai thằng ! Say quá, có khi rớt tới ba thằng!
“Ăn to thì di chúc nhỏ”.
Úi cha! Cũng có lý quá! Tôi coi tiếp luôn ngày Chủ nhật xem sao… Đó là câu của G. Herbert: “Ai cũng có một thằng điên trong ống tay áo”.
Trời đất ! Lại cũng quá đúng! Những lúc bưng ly bia, cốc rượu chỗ đông người, trong ống tay áo tôi thường rớt ra thằng điên, thậm chí đôi lúc rớt ra hai thằng ! Say quá, có khi rớt tới ba thằng!
Ôi chao! Riêng về phần danh ngôn, tờ lịch vậy mà hay! Một lần nữa xin cảm ơn, cảm ơn… tờ lịch gỡ mỗi ngày! Việc gì phải đi thư viện đọc sách hao thời gian, cứ lịch đấy mà học mãn đời không hết!…
Trần Gian Một Khúc
Con người ta sinh ra, ai thoát khỏi: sinh, lão, bệnh, tử?
Sinh, Trụ, Hoại, Diệt là định luật của tạo hóa, không có cách chi thay đổi được.
Cây
cối đâm chồi nảy lộc vào muà xuân, xanh tốt xum xuê trong mùa hè, lá
héo vàng vào mùa thu, đến mùa đông thì lá vàng rơi rụng, chỉ còn trơ
trụi cành cây. Rồi tới mùa xuân năm sau, cây lại đâm chồi nảy lộc. Cái chu kỳ sinh, trụ, hủy, diệt cứ tiếp nối nhau, không ngưng nghỉ.
Ðời
người là bể trầm luân, cõi thế gian đầy những ưu tư phiền não. Vạn vật
đều bị chi phối bởi luật vô thường.. Vừa mới sinh ra cất tiếng khóc oa
oa chào đời. Rồi lớn lên, bước vào đời với bao nhiều mộng đẹp. Thoắt
một cái, mái tóc đã điểm sương, mắt đã mờ, lưng đã mỏi, 2 chân đã chậm
chạp. Rồi cuối cùng, là hai tay buông xuôi, đi vào lòng đất, bỏ lại trên
thế gian tất cả các thứ mà cả đời phải bôn ba vất vả mới làm ra được..
Ðời người như giấc mộng. Người ngoại quốc cũng có câu: Life is too short. (cuộc đời quá ngắn) Thế
mà, con người ta khi còn sức khỏe thì mải mê kiếm tiền, lo củng cố địa
vị, danh vọng, không có thì giờ để hưởng đời đúng nghĩa.
Cũng
ít ai sửa soạn tâm tư để đón nhận những cái vô thường của tuổi gìa. Ðến
khi mái tóc đã điểm sương, da đã nhăn, mắt đã mờ, chân đã chậm thì mới
giật mình, rồi buồn phiền, thất vọng, nuối tiếc. Khi đó, bao nhiêu tiền
của cũng trở thành vô dụng. Ăn uống thì phải kiêng thứ này, cữ thứ kia
vì đường lên cao, cholesterol lên cao. Ăn đồ cứng không được vì hàm răng
cái rụng, cái lung lay. Ði chơi xa thì không dám, vì sức khỏe kém, đầu
gối đau nhức. Nghe nhạc, xem phim cũng không được vì tai đã nghễng
ngãng, mắt đã kèm nhèm.
Người
VN mình vốn cần kiệm, chăm làm, chắt bóp để có của ăn của để. Làm việc
thì liên miên quên cả cuối tuần, bất kể ngày lễ hay ngày Tết. Làm thì
nhiều, mà ít dám vui chơi huởng thụ như người Âu Mỹ..
Suốt
đời cặm cụi, nhịn ăn nhịn mặc, để dành, mua cái nhà cái cửa để một mai
khi chết thì để lại cho con cháu. Sống như vậy quả là thiệt thòi.
Người xưa đã nói:
Một năm được mấy tháng xuân
Một đời phỏng được mấy lần vinh hoa
Và:
Chẳng ăn, chẳng mặc, chẳng chơi
Bo bo giữ lấy của trời làm chi
Bẩy mươi chống gậy ra đi
Than thân rằng thuở đương thì chẳng chơi
Con
người có tham vọng, có nhu cầu nên mới bon chen. Suốt đời cứ miệt mài
lo tìm kiếm những thứ vô thường mà quên mất chữ “nhàn”. Những thứ vô
thường này là nguyên nhân đưa đến lo âu, căng thẳng, mất ăn, mất ngủ. Và
nếu kéo dài có thể đưa đến Strock, bệnh tâm thần.
Ông Cả ngồi trên sập vàng
Cả ăn, cả mặc, lại càng cả lo
Ông bếp ngồi cạnh đống tro
Ít ăn, ít mặc, ít lo, ít làm
Ðời người sống mấy gang tay
Hơi đâu cặm cụi cả ngày lẫn đêm
Hoặc là
Ăn CƠM VỚI CÁY,thì ngáy o o
Ăn cơm THỊT BÒ,thì lo ngay ngáy
Ăn cơm THỊT BÒ,thì lo ngay ngáy
Người
xưa tuổi thọ kém, ngay tới vua chúa cũng chỉ sống tới khỏang 50 tuổi.
Tới 60 tuổi đã ăn mừng “lục tuần thượng thọ. Còn tới 70 tuổi, thì thực
là hiếm hoi. Bởi vậy mới có câu:
“nhân sinh thất thập cổ lai hy" (tức là, người ta có mấy ai mà sống được tới 70).
“nhân sinh thất thập cổ lai hy" (tức là, người ta có mấy ai mà sống được tới 70).
Ngày nay nhờ khoa học tiến bộ. Con người được sống trong điều kiện vật chất vệ sinh, và thoải mái hơn.
Những
phát minh của ngành Y, Dược đã giúp nhân loại vượt qua được các bệnh
hiểm nghèo, mà người xưa kêu là bệnh nan y như bệnh lao, bệnh phong cùi,
bệnh suyễn. Ngày nay người ta sống tới 80, 90 tuổi không phải là ít.
Tuy nhiên sống lâu chưa phải là hạnh phúc. Hạnh phúc là luôn cảm thấy
vui vẻ, yêu đời, biết tận hưởng cuộc sống. Muốn vậy thì cần phải giữ cho
thân tâm được an lạc.
Tâm
thân an lạc là biết vui với những cái trong tầm tay của mình, chấp nhận
những điều mình không thể nào tránh khỏi. Sống hòa hợp vui vẻ với mọi
người xung quanh, không chấp nhất, tỵ hiềm. Lớn tuổi thì không làm ra
tiền, nhưng cũng may, ở những nước tân tiến đều có khoản tiền trợ cấp
cho người gìà để có thể tự lực mà không cần nhờ cậy vào con cháu. Các cụ
gìà nên mừng vì sang được xứ này, thay vì ấm ức với số tiền quá khiêm
nhượng, không thể tiêu pha rộng rãi như bạn bè.
Già
thì phải chịu đau nhức, mắt mờ, chân chậm, đừng nên than thân trách
phận, cau có, gắt gỏng, đã không làm được gì hơn mà còn tạo sự áy náy,
thương cảm cho những người xung quanh.
Ở đời mỗi người một cảnh, vui với cảnh của mình, không suy bì, thèm muốn, ganh ghét với những người xung quanh.
Biết đủ thì đủ (Tri túc, tiện túc).
Người ta bảo trên 60 tuổi, mỗi ngày sống là một phần thưởng cho thêm (bonus_jackpot) của Thượng Đế_nếu đi kéo máy slotmachine....dzui hết biết đi !!
Vậy thì hãy nên vui vẻ, tận hưởng những ân sủng mà không phải ai cũng có được : Ðời sống của mình vui tươi hay buồn khổ,đều do ở mình cả!
Sưu tầm.
Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013
Thơ Thanh Dạ
NHẬT KÝ 9-6-2013
Lâu lâu vợ lại bỏ đi...
Một mình tự hỏi: “Ăn gì hôm nay?”
Có vợ thường trực cũng hay
Sẽ không phải nghĩ “Hôm nay ăn gì” !
Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2013
THƠ NHẶT VỀ
Thấy hay thì nói hay,HN không biết gì về "nghệ thuật thơ" đâu nhé.Một anh từng làm cái chức to đùng:THỨ TRƯỞNG GIAO THÔNG,lúc về vườn,viết bài này.
Xin chép lại đây để các cô chú anh chị giải buồn nhá!
(THƠ PHẠM THẾ MINH-Thứ trưởng giao thông)
Sáng nay thanh thản vãn chùa
Gặp cây mai trắng cũng vừa nở hoa.
Xin chép lại đây để các cô chú anh chị giải buồn nhá!
TA VỀ
(THƠ PHẠM THẾ MINH-Thứ trưởng giao thông)
Thế là
hết nợ công danh
Ta về
gặp lại chính mình từ đây!
Mặc trời
cao kệ đất dầy
Ta về
làm gió làm mây riêng mình
Đã ăn
nhầm bả hư vinh
Nào đâu
còn biết lòng mình trắng đen
Đã vào
vòng xoáy bon chen
Phẩm hàm
cao sự thấp hèn càng cao
Ta về
bạn với trăng sao
Quên xe
máy lạnh bỏ chào bắt tay.
Ta về vui giữa tỉnh say
Để quên đi những tháng ngày đáng
quên
Để quên đi những tị hiềm
Và quên đi những nỗi niềm được thua.
Sáng nay thanh thản vãn chùa
****** (Chép từ "LẶNG LẼ THƠ")
Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013
Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013
Thấy lạ,HN ủ rốn mang về...
Mời các bác gắp một miếng Sushi này ạ!


Nghệ thuật sushi khoả thân Nyotaimori – một trong những nét văn hóa truyền thống của Nhật Bản, giống như Sumo và Kimono vậy!
Những miếng sushi trông thật ngon lành! Nhưng nếu tinh mắt, bạn sẽ thấy chúng đang được xếp đặt trên cơ thể một cô người mẫu khỏa thân nóng bỏng!


Tiếng Nhật, nyotaimori có nghĩa là “Cơ thể
được trang điểm của một người đàn bà”. Các nghệ nhân sẽ bày những miếng
Sushi trên khắp thân mình của người thiếu nữ (Geisha). Nói 1 cách đơn
giản, vai trò của cô gái là làm chiếc khay sống đựng thức ăn. Trên thân
thể cô gái, người ta bày những miếng cá tươi có lót cơm chua ở khắp
những nơi nào có thể như ngực, bụng, chân… Những năm xa xưa, ở Nhật, các
Geisha thực hành nyotaimori cũng như nghệ thuật viết chữ đẹp, nghi thức
dùng trà hay chơi đàn dây samisen. Nói chung là rất được ca ngợi.
Nyotaimori dưới con mắt của người yêu truyền thống, là sự biểu hiện của
sự phục vụ đã đạt tới đỉnh cao của nghệ thuật.



Geisha được lựa chọn cho nyotaimori phải là
những cô gái hết sức kiên nhẫn. Họ sẵn sàng và có đủ thể lực để nằm bất
động tới 4 tiếng đồng hồ mặc cho thái độ của khách hàng có thế nào đi
nữa. Ngay từ năm 16 tuổi, các cô đã được luyện tập hết sức khắt
khe.Geisha được lựa chọn cho nyotaimori phải là những cô gái hết sức
kiên nhẫn. Họ sẵn sàng và có đủ thể lực để nằm bất động tới 4 tiếng đồng
hồ mặc cho thái độ của khách hàng có thế nào đi nữa. Ngay từ năm 16
tuổi, các cô đã được luyện tập hết sức khắt khe.



Để chuẩn bị cho một bữa tiệc nyotaimori,
Geisha phải dành hơn 1 tiếng rưỡi đồng hồ để tắm rửa một cách tỉ mỉ.
Không được sử dụng bất kì 1 xà phòng có mùi thơm nào để tắm. Lý do là
không được để ảnh hưởng đến mùi vị của thức ăn. Sau lần tắm nước nóng
đầu tiên, Geisha được xát lên người một loại xà phòng đặc biệt và tất
nhiên là nó cũng ko có mùi thơm. Tiếp theo, người ta dùng một túi vải
đựng cám xát kĩ để tẩy bỏ lớp biểu bì chết của da. Sau đó là tắm nước
nóng lần thứ 2, rồi lại tắm một lượt nước lạnh để kết thúc. Mục đích của
lần tắm nước lạnh là để tránh đổ mồ hôi. Da cùng các bộ phận kín bắt
buộc phải tẩy sạch lông. Trong khi các geisha tắm thì bộ phận nhà bếp
cũng mới được bắt đầu làm sushi vì món này chỉ ngon khi làm mới. Người
ta bày sushi trên cơ thể theo nhiều cách khác nhau. Các bộ phận kín được
che đậy bằng những cánh hoa, lá hoặc các lát cá.Tóc không quấn gọn mà
xõa trên nền nhà, trang điểm bằng những cánh hoa nhỏ. Nhiệt độ trong
phòng được giảm bớt để không làm sushi ấm dần vì chúng được bày trực
tiếp lên da của geisha. Vậy là xong! Vấn đề bây giờ là các nghệ nhân sẽ
sắp món theo truyền thống của từng loại Sushi.


Vào những năm đầu của thập niên 90 phương
Tây mới biết đến Nyotaimori và họ đã phản ứng rất dữ dội. Họ cho đây là
một phong tục hủ lậu, hạ thấp nhân phẩm của người phụ nữ, và những người
thưởng thức Nyotaimori là những kẻ thô tục bẩn thỉu (thức ăn được bày
trực tiếp lên da geisha).
Tuy nhiên, theo thời gian, người ta đã dần dần nhìn nhận đây là một
văn hóa ẩm hực thú vị, đáng được trân trọng, giống như tranh ảnh khỏa thân. Nyotaimori giờ đã trở nên phổ biến khắp thế giớ














Và cả ở…Việt Nam (Taboo, Hà Nội). Tất
nhiên, người ta chưa dám để sushi trực tiếp lên người mẫu, và cô ấy cũng
chưa dám khỏa thân. Nhưng sau này thì…biết đâu đấy!
*****************
(Đăng trên tranhung 09)
HN:Thức ăn thì chưa biết thế nào,nhưng những cái "mâm" trông có vẻ hấp dẫn.Hình như các quý ông thích ngồi ăn bên MÂM CÁI,còn các quý bà,quý cô lại thích ngồi bên MÂM ĐỰC!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

TÌNH GIÀ














